2 câu chuyện nhỏ mà đầy trí huệ

Tốt và xấu trên đời, tốt và xấu, hạnh phúc và đau khổ , thường là hai mặt của một cơ thể. Sự chuyển đổi giữa cách suy nghĩ thể hiện một thế giới hoàn toàn khác. Khi bạn đặt hạnh phúc và niềm vui lên phía trước, thì bất hạnh và nỗi đau cũng rời khỏi tầm mắt của bạn.

1. Câu chuyện về vị thiền sư già

Vị thiền sư già đi vân du và ở nhờ nhà một bà lão. Trong nhiều ngày sau,  ngày nào bà lão cũng khóc. Thiền sư lấy làm khó hiểu nên hỏi: “Sao bà khóc suốt ngày vậy? bà có thể kể cho tôi nghe chuyện buồn được không?”

Bà cụ kể: “Tôi có hai cô con gái, con gái lớn lấy chồng bán giày vải, con gái nhỏ gả cho một người bán ô. Khi trời nắng cứ nghĩ tới việc ô của con gái nhỏ không thể bán được, nhịn không được mà khóc. Hễ trời mưa là nghĩ đến con gái lớn, những ngày mưa không có khách đến mua giày vải, vì vậy mà cũng khóc”.

Thiền sư nói: “Thì ra là như vậy, bà đừng nghĩ như vậy!”

Bà lão nói: “Tại sao một người mẹ lo lắng cho con gái mình lại là sai? Tôi biết lo lắng là vô ích, nhưng tôi chỉ không thể kiểm soát được bản thân mình!”

Thiền sư khai sáng cho bà và nói: “Lo cho con gái thì không sai, nhưng sao bà không mừng cho con gái? Thử nghĩ xem, khi trời nắng ráo, cửa hàng giày vải của con gái lớn chắc làm ăn khấm khá.” ; Khi trời mưa, của hàng bán ô của cô con gái út chắc chắn bán sẽ rất chạy. Bà nên vui cho họ mỗi ngày, tại sao lại phải  buồn? “

Nghe thiền sư nói xong, bà lão đột nhiên hiểu ra. Kể từ đó, mỗi khi nghĩ đến hai cô con gái, dù nắng hay mưa, bà vẫn luôn nở nụ cười.

2. Thay đổi từ khi bước vào cửa

Nếu trái tim thay đổi, thái độ sẽ thay đổi, nếu thái độ thay đổi, thói quen sẽ thay đổi; nếu thói quen thay đổi, cuộc sống sẽ thay đổi.

Một hôm, tôi đến nhà một người bạn với tư cách là khách, khi ra khỏi thang máy, tôi thấy một tấm biển gỗ nhỏ treo ở cửa, viết: “Trước khi vào cửa, xin hãy trút bỏ phiền muộn; khi về nhà, hãy mang hạnh phúc đi theo. “

Vừa vào nhà, quả nhiên thấy được gia đình chủ nhà hòa thuận, hai đứa nhỏ cũng chào hỏi lễ phép,toàn bộ căn nhà tràn đầy ấm áp hài hòa .

Tôi tự nhiên hỏi về tấm biển gỗ, bà chủ mỉm cười nhìn ông chủ: “Ông nói đi.” Ông chủ nhà dịu dàng nhìn bà chủ: “Bà nói đi, vì đây là sự sáng tạo của bà”.

Cuối cùng, bà chủ nhẹ nhàng nói: “Một lần tôi về nhà, trong gương thang máy? Nhìn thấy một khuôn mặt buồn ngủ, xám xịt, mày nhíu lại, đôi mắt bối rối … khiến tôi tự sợ hãi.

Vì vậy, tôi nghĩ, nó sẽ như thế nào. cảm thấy khi con và người chồng phải đối mặt với khuôn mặt buồn bã và ảm đạm như vậy?

Tôi sẽ phản ứng thế nào nếu đối mặt với một khuôn mặt như thế này? Tôi nghĩ đến sự im lặng của những đứa trẻ bên bàn ăn, sự thờ ơ của chồng… Vì vậy, ngày hôm sau, tôi đã viết một tấm biển gỗ vuông và đóng đinh vào cửa để nhắc nhở bản thân. Kết quả là không chỉ tôi mà cả gia đình đều được nhắc nhở, và điều kỳ diệu đã xảy ra như thế này. Hơn nữa, không chỉ gia đình chúng tôi, những vị khách đến chơi nhà tôi cũng trở nên vui vẻ”

… Thật là một người phụ nữ khôn ngoan và đáng mến.

Nguồn : Sưu tầm

Xem thêm: