Câu chuyện Phật giáo: Mọi chuyện đều có nhân duyên

Phải chăng ở đời mọi chuyện đều dó nhân duyên, đã được định số sẵn. Có người không tin vào duyên phận, nhưng họ lại không lý giải được những gì xảy đến với họ. Câu chuyện Phật giáo sau đây lại là một câu chuyện nữa về chữ duyên phận trong tiền kiếp.

Câu chuyện phật giáo

Một ngày nọ, Đức Phật Thích Ca đang thuyết giảng cho tất cả các đệ tử của mình thì Ngài đột nhiên gọi A Nan và nói:

“Con hãy lấy một cái xô, đi đến một ngôi làng nhỏ cách đây năm dặm, nhờ một bà lão đang giặt quần áo bên giếng lấy một xô nước, rồi quay trở lại. Hãy nhớ phải lịch sự và ôn hòa.”

A Nan gật đầu, cầm lấy cái xô trống và đi theo hướng mà Thế Tôn đã chỉ để xin nước.

Ông nghĩ trong đầu rằng, với một nhiệm vụ dễ dàng như vậy, thì việc mà đức Thế Tôn giao cho sẽ được hoàn thành một cách nhanh chóng.

Đi đến đầu làng ông thấy có một bà lão tóc bạc phơ đang giặt quần áo bên giếng. A-nan cúi chào bà lão một cách lễ phép và nói: “Thưa bà, bà có thể cho tôi xin một thùng nước được không?”.

Ngay khi bà lão vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy người thanh niên thì không khỏi tức giận nói: “Không được, cái giếng này chỉ có người trong thôn mới được sử dụng, không được phép người ngoài!”

Sau đó, bà lão đuổi A-nan đi, mặc cho A-nan tha thiết van xin bà vẫn không hề lay chuyển!

A nan không có lựa chọn nào khác ngoài việc quay trở lại với cái thùng rỗng. Khi về ông đã kể lại tình huống lúc đó cho đức Thế Tôn và các môn đồ có mặt ở đó nghe. Thế Tôn gật đầu, ra hiệu A Nan ngồi xuống, rồi bảo Xá-lợi-phất đi.

Xá-lợi-phất đi về hướng ngôi làng, đi đến làng thì thấy bà lão tóc bạc đang gội đầu bên giếng. Xá-lợi-phất lễ phép nói với bà lão: “Thưa bà, tôi có thể xin bà một xô nước được không?”

Ngay khi bà lão ngẩng đầu lên và nhìn thấy người thanh niên, bà không khỏi vui mừng khôn xiết, như được nhìn thấy một người thân ruột thịt.

Bà vui vẻ nói: “được! được! Nào, tôi sẽ giúp anh lấy nước …”

Sau khi đổ đầy một xô nước cho Xá-lợi-phất, bà bảo anh ta đợi một chút rồi vội vàng về nhà lấy một ít thức ăn nhanh cho Xá-lợi-phất mang theo khi lên đường.

Xá-lợi-phất quay trở lại với một xô nước đầy, và kể lại câu chuyện mà ông đã trải qua cho đức Thế tôn nghe. Thế Tôn gật đầu và ra hiệu cho Xá-lợi-phất ngồi xuống.

A-nan và các đệ tử có mặt rất băn khoăn và khó hiểu, bèn hỏi Thế Tôn nguyên nhân gì mà giữa A-nan và Xá-lợi-phất có sự khác biệt lớn như vậy .

Đức Thế Tôn nói:

Trong đời một kiếp trước, bà lão này vì phải nhập đạo sức sinh, nên bị biến thành một con chuột, bà chết bên vệ đường và bị ánh mặt trời thiêu đốt……

Lúc đó A-nan đang là một người thương nhân buôn bán , khi nhìn thấy con chuột chết này, trong lòng cảm thấy ghê tởm và bịt mũi …

Khi ấy, Xá-lợi-phất là một học giả chuẩn bị đi đến kinh thành để dự thi, thấy con chuột chết, trong lòng cảm thấy thương xót, thuận tay cầm lấy đất đắp lên.

Sau một thời gian dài từ kiếp trước, bây giờ họ gặp nhau, kết quả là sự đối xử khác biệt như vậy.

Mọi người thử nghĩ xem … một việc làm nhỏ mà thiện ác có quả báo lớn như vậy, huống gì việc trực tiếp gây ra đau khổ cho người khác thì sẽ như thế nào !

Duyên phận thật sự rất huyền diệu.

Nguồn : Sưu tầm

Xem thêm: