Chuyện cô lái đò chở nhà sư qua sông

Chuyện cô lái đò chở nhà sư qua sông

Chuyện cô lái đò chở nhà sưQuả thật cái tâm sắc dục bên trong của con người thật sự là quan ải lớn nhất với một người tu luyện. Tu luyện cần tu tâm của mình cho chính, mọi chuyện cần xuất phát từ tâm.

 

1. Chuyện cô lái đò chở nhà sư qua sông

_ Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người. Cuối cùng đến nhà sư, cô lái đò đòi tiền gấp đôi. Nhà sư ngạc nhiên hỏi vì sao?

Cô lái mỉm cười đáp: Vì thầy nhìn em… Nhà sư im lặng trả tiền rồi bước lên bờ.

_ Hôm khác nhà sư lại qua sông. Lần này cô lái đòi tiền gấp ba, nhà sư thắc mắc vì sao

Cô lái cười bảo: Lần này thầy nhìn em dưới nước. Nhà sư lại im lặng trả tiền và bước lên bờ.

_ Lần khác nhà sư lại đi đò qua sông. Rút bài học từ hai lần trước, lần này vừa lên đò nhà sư đã nhắm nghiền mắt lại nhập thiền định

Đò cập bến cô lái đò thu tiền gấp năm lần. Nhà sư ngạc nhiên hỏi: vì sao?

Cô lái đáp: Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em. Nhà sư đành trả tiền và lên bờ.

_ Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần này nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò. Đò cập bến, nhà sư cười hỏi: Lần này phải trả bao nhiêu?

Cô lái cười đáp: Em xin đưa thầy qua sông, không thu tiền.

Thiền sư hỏi: Vì sao vậy?

Cô lái đáp: Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa. Do vậy em xin đưa thầy qua sông mà thôi.

2. Chút kiến giải bản thân

Quả thật cái tâm sắc dục bên trong của con người thật sự là quan ải lớn nhất với một người tu luyện. Tu luyện cần tu tâm của mình cho chính, mọi chuyện cần xuất phát từ tâm. Tuy nhiên làm điều này ngay lập tức là không thể.

Câu chuyện đối đáp giữa nhà sư và cô lái đò mỗi lần qua sông chính là thể hiện cho một quá trình tu luyện, chuyển biến tâm tính của một người tu hành. Chuyển biến đó phát sinh từ từ trong “tâm” , khi trong tâm đã không còn chấp trước vào “sắc” nữa, thì dù là nhìn thấy cũng không động niệm.

Câu chuyện cũng cho chúng ta thấy ràng, làm việc gì cũng nên xuất phát từ cái “tâm” của bản thân mình. Ngay cả việc bố thí cho người khác, nếu trong tâm không phát xuất sự thiện niệm, mà truy cầu điều lợi ích thì bố thí ngàn vàng cũng vô ích.

Nguồn truyện: Sưu tầm

Xem thêm