Chuyện cổ Phật giáo – Duyên

Chuyện cổ Phật giáo – Duyên 

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng thư sinh ước hẹn với người yêu mình sẽ tổ chức đám cưới vào một ngày nào đó trong tháng, một năm nào đó. Thế nhưng vào một, vị hôn thê của anh ta lại được gả cho người khác, chàng thư sinh gặp đả kích lớn, đau buồn quá mà mắc bệnh không dạy nổi.

Chuyện cổ phật giáo

Lúc ấy, có một vị cao tăng đi ngang qua biết được chuyện này và quyết định khai sáng cho anh ta. Nhà sư đi đến giường của anh ta, lấy một chiếc gương từ cánh tay của mình cho thư sinh kia nhìn vào. Khi anh ta nhìn thấy biển rộng mênh mông, có một người phụ nữ bị giết không mảnh vải che thân, nằm trên bãi biển. Có một người đi ngang qua, nhìn thấy liền lắc đầu, bỏ đi …. Một người khác đi qua thì cởi quần áo của mình che thân thể cho người phụ nữ rồi rời đi … . Lại một người khác đi, người ấy đào một cái hố, cẩn thận chôn xác của người phụ nữ …….

Đang lúc thư sinh còn chưa hiểu chuyện gì, thì tấm gương lại đổi hình ảnh. Chàng thư sinh nhìn thấy vị hôn thê của mình trong phòng tân hôn. Vị thư sinh vẫn không hiểu chuyện gì.
Nhà sư giải thích rằng: kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy, đó chính là chữ “nợ”, anh chỉ có “duyên” với người con gái mà ấy thôi!”

Xem thêm: