Đừng xem nhẹ lời thề – Cuộc đời trầm luân của Tỳ kheo ni Vi Diệu

Đọc xong câu chuyện về Cuộc đời trầm luân của Tỳ kheo ni Vi Diệu, thật khiến cho người ta thấy báo ứng và lời thề đọc thật sự kinh hoàng. Hãy nghĩ xem trong cuộc sống thực, một số người rõ ràng đã làm những điều xấu, nhưng thay vì thừa nhận nó, họ phải thề để chứng minh sự “vô tội” của mình.

tỳ kheo ni vi diệu

Có một câu chuyện được ghi lại trong “Hiền ngu kinh” trong quyển thứ ba của bộ kinh “Vi diệu tỳ kheo ni phẩm ” của Phật giáo, để cho các thế hệ mai sau biết kết cục ác quả của việc thề thốt bừa bãi, dục vọng mạnh mẽ mang lại.

Vào thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, sau khi một số phụ nữ xuất gia, họ cảm thấy sâu sắc rằng những ham muốn và ác niệm trong quá khứ vẫn còn mạnh mẽ. Họ cùng nhau tham khảo ý kiến ​​của một nữ tu sĩ được gọi là một tỳ kheo ni.

Vị tỳ kheo Vi Diệu trả lời: Những ý nghĩ và hành vi tham lam của con người giống như lửa trên núi, lan rộng thiêu đốt, càng cháy càng mạnh, và càng làm tổn thương đến họ….

Sau đó, vị tỳ kheo Vi Diệu kể câu chuyện của bà: trong kiếp trước của vị tỳ kheo Vi Diệu, bà từng là một đại phu nhân của một người đàn ông giàu có. Dù chồng giàu có nhưng bản thân bà cả lại không có con. Sau đó, phú ông cưới người vợ thứ hai và sinh được một bé trai. Vì lòng đố kỵ mãnh liệt, bà càng nghĩ càng khó chịu, ghen tuông sinh ra thù hận, hận thù sinh ra ý xấu nên đã lén giết đứa trẻ.

Nhị phu nhân nhiều lần khóc ngất đi vì mất con trai, nàng biết đây là hậu quả của sự ghen tuông của lão phu nhân. Tuy nhiên, bà cả không chịu thừa nhận và còn thề: Nếu tao giết con mày thì chồng tao sẽ bị rắn độc cắn chết, con trai bị nước dìm chết, bị sói cắn chết, hơn nữa còn tự mình ăn thịt của chính con trai mình, bản thân thì bị chôn sống, và cha mẹ của ta bị thiêu chết trong nhà.

Sau khi lão phu nhân qua đời, kiếp sau vẫn đầu thai làm nữ, tức là tỳ kheo Vi Diệu của kiếp này. Những ác nghiệp đã làm và những lời thề độc trong kiếp trước sẽ phải hoàn thành trong kiếp này.

Kiếp này, đại phu nhân đầu thai lớn lên trong một gia đình danh gia vọng tộc, dung mạo xinh đẹp. Khi trưởng thành được gả cho một thiếu gia tương xứng, thông minh tài giỏi, sinh được một đứa con. Sau đó, cha mẹ chồng qua đời. Khi mang thai đứa con thứ hai, Vi Diệu nói với chồng:

“Bây giờ em đang mang thai, sắp đến ngày dự sinh, ở đây không có mẹ chồng nấu cơm, em phải về nhà mẹ đẻ. là an toàn hơn”.

Người chồng nói: “Được!”

Vậy là vợ chồng thu dọn đồ đạc lên đường, đưa con cả lên đường về nhà bố mẹ đẻ.

Trên đường đi, Vi Diệu sinh ra một đứa trẻ. Đứa trẻ sinh ra đã dính đầy đất và có mùi máu, nên đã dẫn dụ một con rắn độc đến. Rắn độc đã giết chết chồng cô. Vi Diệu bất lực, tôi phải chịu đựng nỗi đau, cõng đứa con lớn trên lưng và tiến về phía trước với đứa bé trên tay. Khi chúng tôi đi bộ, một con sông lớn cuốn ngang qua lưng chừng hoang vắng, dòng sông dâng cao chắn ngang đường. Vi Diệu đặt đứa lớn bên sông, bồng đứa nhỏ qua sông trước. Khi đặt đứa bé xuống để quay lại đón con lớn thì đứa lớn đã nhảy xuống nước gặp mẹ, lúc này sóng ập đến, con lớn bị sông cuốn trôi và chết đuối. Khi tôi nhìn lại đứa bé, đứa bé đã bị sói ăn thịt.

Vi Diệu mất con, bi thương cựu độ, đành phải về nhà cha mẹ đẻ một mình. Ai dè nhà mẹ đẻ bị cháy, cả nhà đều chết cháy, không còn ai sống sót. Không còn cách nào khác Vi Diệu đã phải tái hôn. Chồng cô về nhà sau một đêm rượu chè say khướt, Vi Diệu vừa mới sinh con đã không kịp mở cửa. Người chồng cuồng rượu xông vào cửa, ném chết đứa con trai mới sinh, sau đó ép cô ăn thịt của đứa bé. Vi Diệu không muốn ăn, hắn liền muốn đánh Vi Diệu đến chết, không còn cách nào khác, chỉ có thể ăn nó. Sau đó Vi Diệu càng nghĩ càng thấy chua xót, và ngay sau đó cô đã bỏ trốn đến một đất nước tên là Vārāṇasī (Ba La Nại), cô tựa vào gốc cây ven đường bên ngoài thành phố Vārāṇasī để nghỉ ngơi.

Vào thời đó, ở đất nước này có một vị trưởng lão rất quyền thế, con dâu của ông ta không may qua đời, con trai ông ta lúc nào cũng đi ra ngoài thành để tỏ lòng thành kính với người vợ đã khuất. Hôm ấy anh ta tình cờ tìm thấy Vi Diệu. Anh ta hỏi cô là người ở đâu, và Vi Diệu kể cho anh ta nghe mọi chuyện. Anh rất thông cảm với Vi Diệu. Ít lâu sau Vi Diệu lại tái giá, kết hôn với người đàn ông này. Nhưng không may, thời gian tươi đẹp chẳng kéo dài được bao lâu, người anh ta lâm bệnh nặng và qua đời không lâu sau đó. Theo phong tục của người Vārāṇasī, Vi Diệu phải bị chôn cùng, thế là Vi Diệu bị coi như vật bồi táng bị chôn cũng người chết.

May là đêm hôm đó, một nhóm trộm mộ đã đào mộ lên, và Vi Diệu đã được cứu. Khi tên trộm nhìn thấy sự chính trực của Vi Diệu, anh ta đã lấy cô làm vợ. Không lâu sau, tên trộm bị bắt và chặt đầu, nhóm trộm của anh ta theo phong tục dân gian và chôn Vi Diệu lần thứ hai. Điều kỳ lạ là ba ngày sau, một con chó hoang và một con sói đã đến bới mộ để ăn xác chết, và Vi Diệu được cứu một lần nữa.

Sau khi trải qua chuỗi ngày gian khổ này, Vi Diệu đã phát nguyện muốn đến chỗ của Đức Phật Thích Ca để xuất gia. Vì vậy, cô đã tìm gặp Đức Phật Thích Ca, kêu khóc những gì đã xảy ra và ăn năn mọi tội lỗi của mình trong quá khứ, mong được Đức Phật thương xót và cho xuất gia. Sau khi được sự đồng ý của Đức Phật Thích Ca, Vi Diệu đã cạo đầu xuất gia, tinh tấn tu hành, chịu đựng rất nhiều gian khổ, và cuối cùng đạt được địa vị A La Hán, biết được tội lỗi của mình trong kiếp trước.

Bằng cách này, Tỳ kheo Vi Diệu kể lại tất cả những trải nghiệm của mình trong quá khứ và hiện tại cho các nữ tu nghe. Các su cô sau khi nghe câu chuyện trong lòng cảm thấy run sợ. Nhận thấy rằng lòng tham giống như một tia lửa nhỏ, nếu không sớm dập tắt, hậu quả sẽ không thể kể xiết, tất cả chúng sinh chưa được nghe Pháp đều đang sống trong ngục tù khổ sở. Từ đó về sau, các sư cô cùng nhau tu tập và chăm chỉ hơn.

Đọc xong câu chuyện về vị Tỳ kheo ni Vi Diệu, thật khiến cho người ta thấy báo ứng và lời thề đọc thật sự kinh hoàng. Hãy nghĩ xem trong cuộc sống thực, một số người rõ ràng đã làm những điều xấu, nhưng thay vì thừa nhận nó, họ phải thề để chứng minh sự “vô tội” của mình. Con người khi làm việc ác thì sẽ tạo nghiệp và cuối cùng sẽ bị quả báo, nếu không làm chuyện gì thì tự nhiên sẽ không có nghiệp đó và không bị quả báo. Nếu bạn muốn che đậy lỗi lầm của mình bằng cách thực hiện một lời thề độc, bạn có thể sẽ phải tuân theo lời thề độc. Có người cho rằng, phát thệ chỉ là hình thức nhưng không phải vậy. Thực sự có tồn tại các vị thần và vị Phật trong vũ trụ. Và khi con người phát thệ, họ thực sự ở đó ghi nhận lại sự việc. Lời thề độc của một người sẽ trở thành lựa chọn của chính người đó, và tự mình đã chọn bị báo bằng hình thức này trong tương lai.

Xem thêm: