Thành ngữ điển cố – Học bộ Hàm Đan (邯郸学步)

Chuyện học bộ Hàm Đan lấy trong sách “trang tử” có thể coi nó là một bài ngụ ngôn. Song cho dù nó là ngụ ngôn hay là có thật đi nữa thì hàm nghĩa của nó đều rất tốt.

Xem thêm: Ban môn lộng phủ 班門弄斧

Học bộ Hàm Đan (邯郸学步)

Hàm đan học bộ
Hàm Đan là một quận của quận của nước Triệu thời Chiến Quốc. Người ở đây vốn nổi tiếng về thuật đi bộ, bởi từ tư thế đến cách bước đầu đặc biệt hùng vũ nên các nước láng giềng luôn hâm mộ. Người Thọ Lăng nước Yên biết được, rất muốn học tập thuật đi bộ này. Vì vậy họ gửi những đứa trẻ vừa mới biết đi sang Hàm Đan để học và chỉ chuyên học về kỹ thuật đi bộ của người Hàm Đan mà thôi. Họ hy vọng rằng sau khi những đứa trẻ học thánh rồi, lúc trở về nước, chúng sẽ đem kỹ thuật này day lại cho người trong nước.

Chẳng dè mấy đứa trẻ này học rất lâu mà không ai tiến bộ cả. Đối với bộ pháp của người Hàm Đan, ngay điều rất sơ đẳng cũng chưa học được. Và vì quyết tâm học cho kỳ được cách đi bộ của người ta, nên cách đi bộ của chính mình lại hoàn toàn quên dứt.

Khi trở về nước, chúng đều không biết phải đi như thế nào mới phải. Kết quả, chúng đi lạch bạch như một bầy vịt mà trở về Thọ Lăng nước Yên. Người khác thấy vậy đều bụm miệng cười.

Chuyện lấy trong sách “trang tử” có thể coi nó là một bài ngụ ngôn. Song cho dù nó là ngụ ngôn hay là có thật đi nữa thì hàm nghĩa của nó đều rất tốt.

Con người đương nhiên có khuyết điểm cũng có ưu điểm của mình, lấy sở trường bù sở đoản mới là hợp đạo. Nếu như cứ bắt chước người mà bỏ mất ưu điểm bản năng vốn có của mình, chẳng khác nào vẽ hổ không thành mà hóa ra vẽ hươu ư? !

Nguồn: Dịch giả Võ Ngọc Châu

Xem thêm: