Tiền ở đâu mà ra ?

Tiền ở đâu mà ra ? Tất nhiên, tiền là thứ mà hầu hết mọi người đều thích, nhưng làm thế nào để có được sự giàu có? Không có phương pháp nào là hiệu quả tuyệt đối cho vấn đề này. Tiền ở đâu ra? Hãy xem Phật giáo trả lời câu hỏi này như thế nào.

Đạo Phật cho rằng có trong tam giới có nhân quả – kiếp trước, kiếp hiện tại, kiếp sau, luân hồi không có bắt đầu và cũng không có kết thúc. Nếu kiếp trước chúng ta rất keo kiệt, không làm từ thiện thì kiếp này dù có nhận được hàng trăm triệu thừa kế cũng chưa chắc đã được hưởng. Nhưng nếu chúng ta thực hành bố thí và tạo thiện nghiệp trong tiền kiếp, thì dù kiếp này chúng ta sinh ra trong một gia đình nghèo khó và lớn lên, chúng ta vẫn có thể gặt hái được nhiều phước lành.

1. Câu chuyện về chiếc bánh kếp vàng

Ngày xưa, có một người đàn ông đã tích lũy được nhiều phúc khí trong kiếp trước nên kiếp này anh ta được tái sinh làm một hoàng tử cao quý. Một người khác kiếp trước tham lam, keo kiệt nên kiếp này trở thành kẻ ăn mày tội nghiệp.

Do những thói quen tốt được tích lũy qua nhiều năm nên ngay từ khi còn nhỏ thái tử đã rất hào phóng và rộng rãi, thậm chí còn ban phát toàn bộ số châu báu cho dân nghèo. Không được nhà vua chấp nhận, ông đã đuổi hoàng tử ra khỏi cung điện trong cơn thịnh nộ. Hoàng tử sống trên đường phố, không có thức ăn hoặc quần áo, và chỉ có thể kiếm sống bằng cách ăn xin. Sau đó, họ gặp người ăn xin, và cả hai trở thành bạn tốt của nhau, họ cùng nhau đi khắp các phương trời.

Ở một nước láng giềng, nhà vua đột ngột qua đời, không để lại con trai kế thừa ngai vàng, các quan đại thần rất lo lắng và bắt đầu quan sát xung quanh, tìm người có tài giỏi để nối ngôi vua và quản lý đất nước. Vào ngày này, hoàng tử và người ăn xin lưu lạc đến đất nước này, hoàng tử đi bộ mệt nên nằm xuống dưới gốc cây lớn nghỉ ngơi, trong khi người ăn xin ra ngoài ăn xin.

Lúc này, vài vị quan đại thần tình cờ đi ngang qua đây, họ nhìn thấy hoàng tử đang ngủ dưới bóng cây, và thấy một cảnh tượng kỳ lạ: mặc dù mặt trời đang di chuyển như mọi khi, nhưng bóng cây lớn không hề rời khỏi hoàng tử, và luôn ở đó che cho hoàng tử. Các quan đại thần vui mừng khôn xiết và xác định rằng hoàng tử là người có tài sản lớn nên đã đánh thức chàng dậy và mời chàng lên làm vua.

Sau khi hoàng tử lên làm vua, trong lòng luôn nghĩ đến người ăn mày, muốn anh ta có cuộc sống sung túc, nhưng tìm mãi không thấy nên hoàng tử đã nghĩ ra một cách: anh ta sai người nướng một vài chiếc bánh, và bí mật đặt vàng vào một trong số đó, rồi sai một thuộc hạ lấy những chiếc bánh này để tìm một người bạn ăn xin của mình và đưa cho anh ta. Các thuộc hạ đã tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng tìm thấy người ăn xin, họ đưa cho anh ta những chiếc bánh kếp. Người ăn xin lấy một ít bánh, cân từng chiếc một, thấy một chiếc rất nặng, không biết có vàng mà cho rằng bánh chưa chín, còn sống nên đưa trả lại cho vị thuộc hạ – “Cái này cho ngươi.”

Cảm nghĩ

Qua câu chuyện này có thể thấy, vận may được quyết định bởi nhân quả của ba đời. Cũng giống như vị hoàng tử này, mặc dù mất quyền thừa kế ngai vàng của đất nước mình, nhưng lại trở thành vua của nước láng giềng, điều này là do vận may ở kiếp trước của anh ta. Vì kiếp trước người ăn xin không tích phước nên kiếp này dù có được vàng cũng không được hưởng.

Mọi người đều có số tiền mà họ xứng đáng có được, và những điều này được xác định bởi “nhân duyên” đã gieo vào kiếp trước. Vì vậy, nếu chúng ta có đủ phước thì dù không tranh giành, cướp giật cũng không thiếu tiền, nếu không có đủ phước thì dù có tranh giành cũng không được.

2. Câu chuyện về công chúa Thiện quang

Câu chuyện thứ hai là câu chuyện trong “Phật thuyết ba tư nặc vương thiện quang duyên kinh”.

Vua Ba Tư Nặc có một người con gái là Công chúa Thiện Quang, người là viên ngọc quý trong lòng vòng tay của Vua Ba Tư Nặc. Một ngày nọ, vua Ba Tư Nặc nói với công chúa: “Con gái! Con lớn lên trong gia đình vua chúa, giàu sang phú quý, con nên cảm ơn ta.” Nhưng công chúa Thiện Quang tin vào đạo Phật và tin rằng tội phú là ở bản thân mình, nên nàng trả lời người cha rằng: “Sở dĩ con được sinh ra làm công chúa không phải vì phúc của cha, mà là do phúc con đã tích ở kiếp trước.”

Vua Ba Tư Nặc đã rất tức giận khi nghe điều này, và để chứng minh rằng quan điểm của Công chúa Thiện Quang là sai, ông đã gả cô cho một người ăn xin trẻ tuổi. Tuy nhiên, sau khi công chúa Thiện Quang kết hôn với người ăn xin, cô đã tìm thấy rất nhiều châu báu dưới căn nhà tồi tàn của người ăn xin. Về sau vinh hoa phú quý của cô không kém gì vua Ba Tư Nặc.

Tiền ở đâu mà ra
Tiền ở đâu mà ra ?

3. Câu chuyện về Tiền kiếp của Đức Phật Thích Ca

Khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thực hành Bồ Tát đạo, Ngài đã trải qua quá trình tu luyện của ba kiếp hành đạo. Trong một kiếp, ngài được đầu thai thành thái tử Vessantara. Vessantara rất thích cho đi từ khi còn là một đứa trẻ, không chỉ tặng tất cả vàng bạc, trang sức cho người nghèo mà anh còn châu vật mà Phụ vương trân quý như mạng sống — ngọc ngà châu báu cơ một không hai — cho các nước láng giềng. Sau khi nhà vua phát hiện ra, vô cùng tức giận và lập tức lưu đày Vessantara cùng vợ con của anh.

Trên đường đi đày, Vessantara tiếp tục cho đi, không chỉ cho vợ mà còn cho những đứa con của mình. Sống một mình trên núi. Sau đó, có người đến xin nhãn cầu của anh ấy, và bố thí đã không ngần ngại đưa cho người đó. Hành động chân thành và dũng cảm của Hoàng tử Vessantara đã khiến các vị thần cảm động. Các vị thần xuất hiện trước mặt anh và hỏi anh có điều ước gì, và các vị thần có thể giúp anh thực hiện chúng.

Hoàng tử Vessantara trả lời, “Tôi chỉ có một điều ước – cầu mong tất cả chúng sinh được giải thoát khỏi đau khổ của sự sống và cái chết.”

Các vị thần cảm động đã cho phép Vessantara khôi phục lại thị lực của mình, và anh ta cũng có thiên nhãn, vợ con và các châu báu cũng lần lượt được trả lại. Sau khi biết được hoàn cảnh đó, vua cha vừa cảm động vừa vui mừng nên đã mời hoàng tử về nước và kế thừa ngai vàng.

Cảm nghĩ

Nếu chúng ta có thể biết buông bỏ, sẵn sàng rộng lượng chân thành và vị tha với người khác, phước báo sẽ không chỉ mất đi, mà còn đắc được, thậm chí càng lớn hơn. Đồng thời sẽ cảm động và ảnh hưởng đến vô số người hữu duyên.

Như câu nói: “Nếu một người không phải là một hiền nhân, ai có thể không có lỗi?” Bởi vì những tật xấu của người thường của chúng ta, rất khó để thực hành ngay lập tức sự bố thí. Có thể do nóng nảy nhất thời mà chúng ta vô tình tranh chấp tài sản và phạm phải ác nghiệp, nhưng nếu chúng ta kịp thời sám hối, nỗ lực sửa mình thì ác nghiệp của chúng ta cũng có thể chuyển thành nhân lành.

4. Câu chuyện về Đại đức Milarepa

Đây là một câu chuyện được lưu truyền rộng rãi về tranh chấp của ở Tây Tạng – Trải nghiệm cuộc đời của Đại đức Milarepa, Giáo chủ của Bạch giáo.

Cha của Ngài là một doanh nhân thành đạt với khối tài sản kếch xù. Ngài sống một cuộc sống hạnh phúc với cha mẹ và em gái khi còn nhỏ. Khi Ngài còn nhỏ, cha Ngài không may bị bệnh nặng, trước khi qua đời, ông đã để lại một bức thư, giao tài sản cho chú và dì của Ngài và yêu cầu họ sau khi Ngài trưởng thành sẽ đem hết tài sản trả lại cho Ngài.

Bề ngoài, chú và dì của Ngài đồng ý, nhưng trên thực tế, họ không những không làm theo, mà còn chia tài sản riêng, đẩy cả gia đình ba người của Ngài đến một túp lều dột nát, buộc họ phải ở lại. Bắt họ phải làm việc không ngừng nghỉ từ sáng đến tối . Họ làm công việc của gia súc và ngựa, ăn thức ăn của chó, bị tra tấn và bắt nạt. Không thể chịu nổi, mẹ của Ngài muốn trả thù nên đã dùng chút tài sản cuối cùng đưa Ngài rời quê hương, đi đến một nơi xa để học huyền thuật.

Ngài đã trải qua những khó khăn và cuối cùng đã học được huyền thuật. Vào hôm ấy, con trai của người chú kết hôn, người chú tiếp đãi rất nhiều khách và tất cả những người đã xúc phạm gia đình của Đức Ngài trong quá khứ đều đến. Trong khi lễ cưới đang diễn ra, Đại đức Milarepa, theo lời chỉ dẫn của mẹ ngài, đã thực hiện một phương pháp hành quyết, làm cho toàn bộ ngôi nhà sụp đổ bằng một tiếng nổ, đè bẹp 35 người chết tại chỗ. Sau đó, đã làm phép một trận mưa đá khiến dân làng mất trắng hạt lúa mì.

Sau khi làm những điều này, Đại đức Milarepa nhanh chóng bỏ trốn khỏi quê hương của mình. Mặc dù đã báo được thù lớn, nhưng lòng của Đức Ngài vẫn đầy hối hận và rất sợ nghiệp báo. Vì vậy, sau nhiều lần giằng co, Ngài đã theo Đạo sư Marpa, ăn năn về những hành động xấu xa cảu mình, và phải tiêu trừ nghiệp chướng bằng cách khổ hạnh.

Sau đó, dưới sự hướng dẫn của Đạo sư Marpa, Ngài sống một mình trong một hang động, không có thức ăn hay quần áo, trong một môi trường khắc nghiệt mà người thường hoàn toàn không thể chịu đựng nổi. Sau khi Đại đức Milarepa đạt được thành tựu, Ngài không chỉ cứu mẹ và em gái mà còn cứu những kẻ thù mà Ngài đã giết bằng phương pháp huyền thuật.

Cảm nghĩ

Xét về câu chuyện này, nếu không có những tranh chấp tài sản giữa Đại đức Milarepa và cô bác của mình, thì Ngài đã không học huyền thuật, cũng không giết nhiều người như vậy, sau đó cũng không ăn năn và nảy sinh lòng ham muốn tìm kiếm con người tu đạo. Có thể thấy, thành tựu tối cao của Đức Chí Tôn thực sự đến từ những người đã từng làm tổn thương ngài. Vì vậy, dù có vô tình vướng vào tranh chấp tài sản, nhưng chỉ cần chúng ta có thể chuyển ác thành thiện, thì nhân quả ác báo cũng có thể trở thành nguồn gốc của nghiệp lành.

Sau khi đọc bốn câu chuyện này, chúng ta hãy hình thành một khái niệm đúng đắn về tiền bạc. Không cần quá tham lam tiền bạc, huống chi là vì tiền bạc mà đánh mất đạo đức. So tiền bạc với đạo đức, đạo đức quan trọng hơn, bởi vì đạo đức là nền tảng của tiền bạc, và lòng vị tha là nguồn gốc của may mắn. Nếu chúng ta có thể hiếu thảo với cha mẹ, đối xử rộng lượng với người khác, nghĩ cho người khác nhiều hơn trong mọi việc và lấy lòng vị tha làm nguyên tắc đối nhân xử thế, chúng ta chắc chắn sẽ có được phước báo lớn và đạt được sự nghiệp lớn.

Xem thêm: